|
Ngày
ấy, khi cả lớp đi chơi ở Bò cạp vàng, ấy đã hái cho tớ một chùm quả
trâm, ăn vào miệng ai cũng đen thui, tớ thích lắm, tớ chìa tay ra lấy
nhưng chẳng cảm ơn ấy một lời, vì tớ là con gái mà...
Ngày
ấy, khi đi chụp hình với ấy, đứng cạnh ấy tớ run lắm, nhưng cố nhe răng
cười. Không ngờ nụ cười của tớ cũng tươi đáo để. Tớ xin ấy tấm hình hai
đứa chụp chung để làm kỷ niệm. Nào ngờ ấy chẳng cho. Trong lòng tớ thầm
gọi ấy là đồ kibo, vì tớ là con gái mà.
Ngày
ấy, khi cả lớp rủ nhau hái những cành phượng, tớ thấy ấy hái được nhiều
lắm. Tớ đứng đợi ấy cho tớ một cành, thế mà tớ đợi mãi chẳng thấy ấy
cho tớ mà ấy toàn cho mấy bạn gái khác. Còn lấy nhành phượng chơi đánh
nhau với bọn con trai trong lớp. Làm cả lớp toàn xác phượng, Thế là cô
bắt cả lớp tổng vệ sinh. Mà đa phần là bọn con gái tớ làm. Tớ ghét lắm,
nhưng tớ chẳng nói ra. Vì tớ là con gái...
Ngày
ấy, ấy làm lớp trưởng, nhà lại gần mà ngày nào ấy cũng đi trễ. Trong
khi tớ nhà xa lại đến sớm ơi là sớm. Nhìn ấy đi trễ mà vào lớp còn nhe
răng cười, đầu tóc thì bù xù... trong lòng tớ bực lắm. Thầm la ấy là đồ
ngủ nướng. Chẳng siêng như tớ. Vì tớ là con gái.

Mãi đến khi ấy hôn tớ lần đầu tiên, tớ mới biết là tớ đã yêu ấy...
Ngày
ấy, khi thầy gọi tớ lên hát. Tớ đã cố tình hát bài "Đêm thành phố đầy
sao" vì tớ biết ấy rất thích. Nhưng tớ hát lí nhí chắc ấy cũng chẳng
nghe được. Tiếc quá, cũng tại tớ là con gái.
Ngày
ấy, buổi chia tay thật là buồn. Tớ sợ sau này không có dịp gặp lại ấy
nữa nên tớ đã nói chuyện với ấy nhiều hơn... cũng chỉ để làm quen với
ấy.. nhưng không biết đâu.
Ngày
ấy, có lần tớ lười và nghỉ học. Tớ bảo tớ bị bệnh. Thế là hôm sau đi
học tớ thấy ấy chạy lại hỏi thăm, sợ quá tớ quay lưng đi chỗ khác.
Không phải vì tớ ghét ấy nữa mà là vì tớ mắc cỡ..., vì tớ là con gái mà.
Ngày
ấy, khi tớ và ấy nằm trên 2 chiếc võng gần nhau tim tớ đập thình thịch.
Tớ biết là trong lòng tớ ấy đã là một ai đó mà tớ cũng chẳng trả lời
được....
Mãi đến khi ấy hôn tớ lần đầu tiên, tớ mới biết là tớ đã yêu ấy... 
Tớ nhớ lắm ấy và những cánh phượng buồn, tớ nhớ những cơn mưa tháng sáu về ngang trường năm ấy...
Giờ
tớ nhớ lắm những kỷ niệm tuổi học trò cùng ấy... Hai cánh phượng ngày
nào tớ ép vào trang vở tớ định tặng ấy nhưng không dám,... giờ nó đã
phai màu... Nhưng những kỷ niệm ngày thơ bé cùng ấy tớ sẽ chẳng bao giờ
quên...
Ngày
xưa ấy, tớ là một con bé trầm lặng, ít nói. Tớ không thích nói chuyện
với ai hết. Tớ chỉ thích ngồi nhìn lên bầu trời xanh thẳm với những đám
mây bay. Rồi những cơn mưa đi qua, tớ lại nhìn những cánh phượng ướt
đẫm. Và mỗi ngày tớ lại thích nhìn ấy đi ngang qua chỗ ngồi của mình
với đầu tóc rối bù...
Năm
tháng học trò trôi qua đối với tớ thật lặng lẽ. Có lẽ nó lại càng thầm
lặng hơn nếu không có ấy để tớ ghét... Cảm ơn ấy vì đã cùng tớ đi qua
thời áo trắng. Tớ nhớ lắm ấy và những cánh phượng buồn, tớ nhớ những
cơn mưa tháng sáu về ngang trường năm ấy...
|